Nhìn hoa phượng nở giữa mùa, nhìn những chùm lửa đỏ cháy sáng trên cành cao, trong tiếng ve ngân khi du dương, khi réo rắt đến thắt gan thắt ruột lại nghe trong lồng ngực mình tiếng đập của con tim xao xuyến. Chút xao xuyến thẹn thùng, chút ngập ngừng của thuở mới yêu. Cái thuở giấu trong cặp, ủ trong trang sách cánh hoa đỏ thắm môi người. Nơi chín mọng khát khao và mong ước được nếm trái cấm, nơi có vị ngọt đời người, nơi chứa cả vị đắng của kiếp nhân sinh. Nơi ấy, nơi bắt đầu của trải nghiệm, nơi bắt đầu ta nhận ra thế nào là hạnh phúc.
Tháng Năm, khi bắt đầu tiếng ve ngân lên cũng là bắt đầu của những nụ hoa nhỏ xinh như cái cù gỗ găng, gỗ ổi nhú lên từ nách lá của bàn tay xoè ra hứng nắng, đón mưa, đỡ gió. Cái nụ hoa mang hình cái cù ấy cứ tích cóp từng tiếng ve giấu mình trong màu xanh lá biếc mà lớn lên. Trong cái nụ hoa ấy, những cánh hoa cũng tích dần, tích dần từ nắng, từ mưa, từ gió những âm thanh vi vút của đời để đưa sắc màu của lửa thấm dần vào mỗi cánh hoa.
Mỗi cánh hoa khi còn ấp nụ, mỏng như tờ giấy, trăng trắng như trang vở, cứ thế, chắt chiu từng chút, gom góp từng chút hương trời, hương đời, hương người cho cánh hoa ngày mỗi ngày thêm màu của lửa. Màu hồng của cánh hoa ẩn giấu bao niềm tâm sự.
Phải ngày nắng nhạt, màu lửa trong cánh hoa kia cũng nhạt. Đúng ngày thiếu mưa, màu lửa trên cánh hoa cũng không còn thắm. Gặp ngày ít gió, cánh hoa cũng không còn mỏng manh chấp chới để bay theo tiếng diều vi vút nhắn nhủ trên cao. Và như hiểu nỗi lòng con người, nỗi niềm chờ đợi, khi chứa trong nụ hoa, cánh hoa đã có nắng, có mưa, có gió, có tiếng vi vút sáo diều, có tiếng ve thăm thẳm. Khi ấy, nụ hoa mới bung ra, từng ngày, từng ngày, chậm chạp mà sâu lắng, rực rỡ mà thiết tha, nhẹ nhàng mà quyến rũ, đam mê mà chan chan nỗi nhớ, khát khao, chờ đợi. Đấy là khi hoa dâng hết cho đời những sắc màu như lửa của mình cho tình yêu, cho hạnh phúc. Đó cũng chính là lúc trong mỗi cánh hoa chứa vị ngọt của tình yêu, thấm chút đắng của cuộc đời và có cả chút mặn nồng của lời hò hẹn. Lời hẹn cháy thành lửa trong nụ hoa nhỏ bé giữa tiếng ve bỏng rát trưa hè. Khi đó, trong nhuỵ hoa sẽ có chút the the nơi đầu lưỡi. Ấy là hoa muốn nói với người những gì còn lẩn khuất phía sau của cuộc đời mà ta ngỡ đã mang trong mình màu lửa. Nơi ấy, nơi ta sẽ đến, nơi ta sẽ qua có cả đắng đót và cả ngọt cả bùi của phận làm người. Lời nhắn nhủ của cánh hoa gửi vào trong mỗi màu lửa cháy, bức thông điệp mà không một ai không qua.
Rồi cánh hoa như kiếp con người. Từng chùm, từng bông, từng cánh khi đã cháy hết mình, dâng hiến hết mình, sống tận cùng của nỗi khát khao sẽ nhẹ nhàng theo gió trở về với thăm thẳm trời xanh. Nơi ấy, hoa ủ vào lòng mình mọi kỷ niệm muộn phiền, mọi đớn đau, sầu tủi để giữ cho ký ức mãi còn cháy khôn nguôi. Cũng khi ấy, hoa nở ra ngàn vạn niềm vui cho một mùa hoa mới, cho bao lứa đôi, giấu trong trang vở lời hẹn hò e thẹn chưa nói thành lời. Và hoa lại cho những mối tình đã qua, cho những người đã qua, chờ một mùa hoa mới để tìm về lời hẹn. Hoa dâng cho đời, dâng cho người những ngọn lửa của niềm đam mê và đắm đuối, những khát khao được sống lại trong vạn sắc hoa, cứ rừng rực đi giữa mùa hè cháy bỏng. Như đời hoa, bật lên từ tiếng ve, đỏ như lời yêu thương nồng cháy, cháy đến hết mình để lại trở về trong thăm thẳm lời yêu.
Đi giữa mùa hoa, đi giữa bao kỷ niệm, nỗi nhớ bỗng bật lên thức dậy gọi tên người. Mùa hoa phượng đã thắp lửa trên cành, còn người, nỗi nhớ còn có cháy? Mùa hoa này ta vẫn gọi tên nhau. Người có nghe không, tiếng ve đang thổn thức cùng hoa thắp lửa chiều hè.
Người ơi! Người có trở về nơi xưa hò hẹn. Nơi nỗi nhớ cháy thành lửa gửi trong mỗi cánh hoa cứ cháy mãi khôn nguôi. Nơi cánh hoa mang phận kiếp con người.

(Suu tam)
Các ý kiến mới nhất